Ngọc Domino

Ngọc Domino
eM luÔn đợI anH

Chủ Nhật, 19 tháng 5, 2013

Wo de Laogong


Gửi anh ! Người em đã từng yêu bằng cả trái tim
Em đang ngồi trong cái “lô cốt” của mình nghe “ A time for us” và nhớ anh.
Em không hiểu vì sao mỗi lần em nghe bài thì hình ảnh anh lại hiện ra trong tâm trí em.
Em không biết mình nói điều này có hợp lý không sau tất cả những gì chúng ta trải qua, những gì em trải qua- “ Em nhớ, rất nhớ và yêu”. Cho dù tình yêu đó ko trọn vẹn, cho dù nó thật nhiều sứt sẹo
Giai điệu của “ A time for us “ đi sâu , đào bới vào kỉ niệm đã đc cất sâu trong em tất cả là những khoảnh khắc , cả cuộc đời em sẽ không quên:
-          Trong sân vận động – 1 trai – 1 gái – và đốm sáng  từ những cây pháo bông
-          Cái nắm tay xiết chặt, thật chặt
-          Khi bàn tay 5 ngón xòe ra trước mặt là em biết đó là hình phạt cho những điều sai và đc thực thi vào mỗi tối thứ 7
-          Là cái tên Darling –ai đó gọi em – ai đó dùng con dao khắc lên bàn , lên tường, lên cây , lên cái cột trong nhà bếp bất cứ đâu người ấy có thể…..
-          Là chuyến tập huấn Trung Quốc dài lê thê ko tin tức, để khi trở về ai đó ôm em 1 cái thật chặt rồi chạy đi với câu nói “ anh chưa lấy đồ trên taxi xuống”
-          Là lan can tầng 2 nhìn xa xa là bóng lưng cao gầy đầu trần dưới nắng ,vai khoác bao vợt của ai đó , trái tim khẽ điểm 1 nhịp “  tập tốt anh nhé”
-          Là câu nói muôn thủa “ anh vẫn đi 1 mình hoài à”
-          “ Darling hôn anh 1 cái lấy tinh thần anh kiếm tổ độ với Thiết trâu nào”
-          Là mong chờ thời gian trôi qua thật nhanh đến tối đi học
-          Là đường chạy dài thật dài trong đầu là nụ cười của ai đó đang chờ đợi ở vạch đích
-          Là những ánh mắt hâm mộ, ghen tỵ khi nhìn chúng ta, nhìn tình yêu của chúng ta.
-          Là niềm tự hào khi nghĩ ai đó nhắc về anh
-          Là cảm xúc khi lần đầu tiên “ta thuộc về nhau”
-          Là sân ga – là cái ôm tạm biệt
-          Là câu nói khắc sâu : niềm tin em đặt ở đâu?
-          Sân vận đông đêm mưa – 1 cô gái để mưa hòa cùng nước mắt
-          1 tin nhắn gửi đi “ anh còn yêu em không?” nhận lại “ ko” nước mắt chảy ngược vào trong.
-          Là giai điệu bài “ bức thư tình đầu tiên”
-          Là tin nhắn trong hộp thư thoại “ anh vẫn yêu em”
-          Là những chuyến ra Bắc vào Nam
-          Là câu nói : Cô bạn Lào Cai
-          Là câu nói người yêu hay cựu người yêu
-          Là bóng dáng của 1 ai khác, là hình ảnh của 1 ai khác trong game, trong máy tính, trong ví………..
-          Là 1 đêm mưa đc ai đó cõng lội nước bì bõm từ bãi gửi xe đến phòng chung cư
-          Là người thứ 4, thứ 5 xuất hiện
-          Là tình cảm của em thay đổi
-          Là hi vọng rồi thất vọng
-          Là HCM 1 ngày tháng 9 / 2012 : ngày em nhận ra em mong gần anh nhiều đến thế
-            8 năm anh vẫn luôn là động lực để em cố gắng. Bây giờ em để anh trong tâm trí em ra đi

Thứ Tư, 6 tháng 3, 2013

The First


The First
Xem bộ phim với tựa đề “ The Fist”- “ Lần đầu tiên”. Vừa xem vừa ngần ngưởi vừa rơi nước mắt.
Một tình yêu khiến người ta ước ao. Không chỉ bởi tình yêu đôi lứa mà còn là tình yêu cao cả của một người mẹ. Nhân vật nữ chính khiến người ta ghen tỵ. Tôi ghen tỵ.
Nam chính yêu nữ chính bằng thứ tình cảm nhẹ nhàng, nhưng rất cảm xúc và ý nghĩa. Ví như: nữ chính vì 1 căn bệnh nên từ nhỏ không thể chạy nhảy, cô không biết cảm giác chạy bộ là như thế nào? Nam chính dùng đôi chân của mình cõng nữ chính trên lưng...chạy. Ví như: nữ chính vì không nghe lời mẹ nên bị nhốt trong nhà, nam chính trèo nên mái nhà dùng cần câu thả thư xuống, 2 người trên mái dưới hiên nói chuyện qua máy ghi âm dùng cần câu vận chuyển....nam chính ngồi đánh đàn rùi hát gủi cho nữa chính nghe, ây da cuối cùng thì nam chính da bị cháy xém vì nắng.
Một tình yêu thật đẹp, nhưng có rất nhiều điều không thể ngờ. Những điều mà nam chính làm với nữ chính lại nằm trong bản hợp đồng  mà anh ta đã kí với mẹ nữ chính.
Nữ chính từ khi sinh ra đã mang 1 căn bệnh, nó khiến cô không thể hoạt động mạnh.Một tuần trong suốt nhiều năm cô điều phải đến bệnh viện kiểm tra một lần. Cô phải uống thuốc và loại thuốc đó khiến trí nhớ của cô bị ảnh hưởng. Hồi học sinh cô thích một chàng trai cô ghi nhớ mọi chi tiết dù là nhỏ nhất về người đó. Mỗi ngày cô điều nói chuyện một mình với chàng trai đó qua cuộn băng ghi âm, mẹ cô gái vì thương con gái, muốn cô gái vui và có động lực sống nên tìm người đóng giả chàng trai kia.( bởi vì chàng trai kia đã chết, nhưng cô gai không biết cứ tuorng rằng chàng trai đó chuyển trường)”
Tôi đã khóc! Khóc vì tiếc cho tình yêu tưởng là đẹp kia lại thành giả, khóc cho chính bản thân mình. Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại muốn có 1 diễn viên đóng vai người yêu tôi ở bên tôi lúc đó cho tôi ngời bên cạnh dựa vào bờ vai để khóc, chỉ cần diễn thôi . Ở bên cạnh tôi diễn vai người yêu tôi. Cũng giống như những người trước đây ở bên tôi nói lời yêu thương tôi, nhưng khi ở bên người khác cũng dùng lời thoại như thế mà nói. Họ diễn vai tình yêu với tôi.Cảm giác của họ là gì? Còn cảm giác của tôi là hạnh phúc thật, là tình cảm thật, là đau khi biết mình là vai phụ trong vở diễn của họ.
Tôi lại khóc! Vì tôi tủi thân, vì tôi xứng đáng được hơn như thế nhưng vì lẽ gì mà tôi lại ngồi 1 mình.
Đoạn kết phim: nữ chính chết, nhưng cô mãn nguyện vì cô thực hiện đc ước mơ của mình,  nam chính yêu nữ chính thật lòng, ngay từ đầu nữ chính đã biết người bạn học trước kia đã chết, biết mẹ hợp đồng giữa mẹ cô và nam chính, nhưng cô lại yêu nam chính và dùng tính cảm của mình cảm hóa nam chính.
Tôi lại khóc bởi tôi thấy đau, bao giờ tôi mới có đc cái kết có hậu như trong phim
Tôi lại khóc bởi đó là cách duy nhất giúp tôi vượt qua!!!

Thứ Hai, 28 tháng 1, 2013

Trích " chuyện ngày xưa"


Em ngồi xem phim Hàn Quốc anh nt hỏi
  • V đang làm gì đấy?
  • v xem phim HQ, toàn mấy anh đẹp trai thui, yêu mấy anh đó mất rùi
  • Thế v sang đó với mấy anh ấy đi 
  • C đưa v sang đó với các anh ấy nha?
  • Sao c phải đưa v đi . V tự đi đi
  • c là c của v không đưa thì ai đưa
  • v đi với giai còn đòi c đưa đi à?
  • Hihi c ơi! v cả ngày nhớ c rùi c cho v nhớ các anh ấy 5p c nha.
  • cho v nhớ 23h55p đấy nhớ c 5p là đc rùi
  • Thật nha?
  • Thật
  • Không hối hận?
  • Không hối hận
  • C nhớ đó
  • Thế c hỏi v nhé nếu c nhớ ai đó 1p thôi v có đồng ý không?
  • 1 giây cũng không cho
  • Thế sao v còn hỏi c?
  • V xem c như thế nào? Đáng ra c phải nói " v chỉ đc yêu c nhớ c, không đc nhớ thằng nào nữa". C ứ tâm lý gì cả.
Bây giờ ngồi xem phim HQ, không có anh.  Em vẫn không thể nhớ tới mấy anh đẹp trai trong phim dù chỉ 1 giây. 
24h 
Trôi đi
Mỗi 1 giây
Cố gắng
Để
Quên

Chủ Nhật, 20 tháng 1, 2013

ĐÁM CƯỚI NGƯỜI YÊU CŨ :))



Em không phải là người có thể che giấu được cảm xúc thật của mình. Giữa lúc mọi người đang cười nói, em lại ngồi khóc" hu...hu...", mascara nhem nhuốc như con gấu trúc, có lẽ anh sẽ phiền lòng.

"Đám cưới anh, em sẽ ném một viên gạch thật lớn vào hôn lễ, đúng lúc anh trao nhẫn cho cô dâu", ý tưởng này xuất phát từ một clip ca nhạc em từng xem. Nhưng, viên gạch ném đi, lỡ ai đó bị thương, chắc chắn lương tâm em không phút nào yên ổn, lỡ làm anh bị thương, em sẽ thấy trái tim mình nhỏ máu. Viên gạch vô tình rơi vào cô gái đang mỉm cười trong khăn voan trắng kia, em có thấy nhẹ nhàng hơn không? Cô ấy cũng như em, cũng yêu anh bằng cả tâm hồn mình, chỉ có điều, cô ấy là người cùng anh đi đến suốt cuộc đời, còn em thì không thể.

Hay là em sẽ trang điểm thật xinh, ăn mặc thật đẹp, nở nụ cười thật tươi đến chúc phúc cho anh? Em sẽ bình thản như một người bạn, như một người chưa từng có những kỷ niệm ngọt ngào cùng anh, như một người chưa từng vì anh mà khóc âm thầm trong bao nhiêu đêm không ngủ. Em thích ý tưởng này nhất. Nhưng cảm xúc luôn phản bội lại em. Em sợ bắt gặp sự quan tâm trong mắt anh khi anh nhìn cô dâu, em sợ bắt gặp nụ cười hạnh phúc của hai người, thế nào em cũng khóc.

Em không phải là người có thể che giấu được cảm xúc thật của mình. Giữa lúc mọi người đang cười nói, em lại ngồi khóc" hu...hu...", mascara nhem nhuốc như con gấu trúc, có lẽ anh sẽ phiền lòng. Em nhớ đến một câu hát trong Mộng uyên ương hồ điệp "Xưa nay chỉ thấy người nay cười, có ai thấy người xưa khóc đâu", hoặc giả, mọi người đều muốn nhìn thấy nụ cười cô dâu, có ai muốn phải nhìn thấy những giọt nước mắt của "người yêu cũ" của chú rể.

Đám cưới anh, em sẽ đến cùng người con trai đang theo đuổi mình, để có ai đó sánh vai đi bên em, để những người bạn chung của chúng ta không phải nhìn em với con mắt cảm thông, ái ngại. Nhưng, em lại không thể để cho sự ích kỷ và hiếu thắng của bản thân làm tổn thương một người luôn quan tâm đến em, luôn ở bên em, đưa khăn giấy cho em những khi em khóc vì anh.

Đám cưới anh, em sẽ uống rượu thật nhiều bởi em không thể phớt lờ sự quan tâm thái quá của những người bạn từng biết về mối quan hệ của anh và em, bởi em không thể không nhìn thấy nụ cười viên mãn của cô dâu và ánh mắt rạng ngời của chú rể. Nhưng khi anh đi, em đã tự hứa với lòng mình phải luôn mạnh mẽ. Em đã học được bài học cần yêu thương chính mình trước khi đòi hỏi sự quan tâm và yêu thương từ người khác. Anh vẫn nói: "Anh muốn luôn nhìn thấy em như ngày đầu chúng mình gặp gỡ, dịu dàng và cứng cỏi, bình yên và sâu lắng".

Thực ra em vẫn chỉ là một con bé nhát gan, một con bé đôi khi chẳng dám đối đầu với sự thật. Khi vết thương trong trái tim còn chưa thành sẹo, em chọn giải pháp an toàn là không nhìn, không thấy, không biết.

Đám cưới anh, em không trang điểm thật xinh, không uống rượu, không gây gổ cũng không im lặng bởi em ở nhà, ngồi viết blog, bận rộn với những việc chẳng đáng bận rộn cho qua một ngày. Dù sao, em từng mơ giấc mơ làm cô dâu, đi bên anh trong một ngày nhiều nắng như hôm nay...