The First
Xem bộ phim với tựa đề “ The Fist”- “ Lần đầu tiên”. Vừa xem
vừa ngần ngưởi vừa rơi nước mắt.
Một tình yêu khiến người ta ước ao. Không chỉ bởi tình yêu
đôi lứa mà còn là tình yêu cao cả của một người mẹ. Nhân vật nữ chính khiến người
ta ghen tỵ. Tôi ghen tỵ.
Nam chính yêu nữ chính bằng thứ tình cảm nhẹ nhàng, nhưng rất
cảm xúc và ý nghĩa. Ví như: nữ chính
vì 1 căn bệnh nên từ nhỏ không thể chạy nhảy, cô không biết cảm giác chạy bộ là
như thế nào? Nam chính dùng đôi chân của mình cõng nữ chính trên lưng...chạy. Ví như: nữ chính vì không nghe lời mẹ
nên bị nhốt trong nhà, nam chính trèo nên mái nhà dùng cần câu thả thư xuống, 2
người trên mái dưới hiên nói chuyện qua máy ghi âm dùng cần câu vận chuyển....nam
chính ngồi đánh đàn rùi hát gủi cho nữa chính nghe, ây da cuối cùng thì nam
chính da bị cháy xém vì nắng.
Một tình yêu thật đẹp, nhưng có rất nhiều điều không thể ngờ.
Những điều mà nam chính làm với nữ chính lại nằm trong bản hợp đồng mà anh ta đã kí với mẹ nữ chính.
“Nữ chính từ khi sinh
ra đã mang 1 căn bệnh, nó khiến cô không thể hoạt động mạnh.Một tuần trong suốt
nhiều năm cô điều phải đến bệnh viện kiểm tra một lần. Cô phải uống thuốc và loại
thuốc đó khiến trí nhớ của cô bị ảnh hưởng. Hồi học sinh cô thích một chàng
trai cô ghi nhớ mọi chi tiết dù là nhỏ nhất về người đó. Mỗi ngày cô điều nói
chuyện một mình với chàng trai đó qua cuộn băng ghi âm, mẹ cô gái vì thương con
gái, muốn cô gái vui và có động lực sống nên tìm người đóng giả chàng trai kia.(
bởi vì chàng trai kia đã chết, nhưng cô gai không biết cứ tuorng rằng chàng
trai đó chuyển trường)”
Tôi đã khóc! Khóc vì tiếc cho tình yêu tưởng là đẹp kia lại
thành giả, khóc cho chính bản thân mình. Nhưng không hiểu sao lúc đó tôi lại muốn
có 1 diễn viên đóng vai người yêu tôi ở bên tôi lúc đó cho tôi ngời bên cạnh dựa
vào bờ vai để khóc, chỉ cần diễn thôi . Ở bên cạnh tôi diễn vai người yêu tôi. Cũng
giống như những người trước đây ở bên tôi nói lời yêu thương tôi, nhưng khi ở
bên người khác cũng dùng lời thoại như thế mà nói. Họ diễn vai tình yêu với
tôi.Cảm giác của họ là gì? Còn cảm giác của tôi là hạnh phúc thật, là tình cảm
thật, là đau khi biết mình là vai phụ trong vở diễn của họ.
Tôi lại khóc! Vì tôi tủi thân, vì tôi xứng đáng được hơn như
thế nhưng vì lẽ gì mà tôi lại ngồi 1 mình.
Đoạn kết phim: nữ chính chết, nhưng cô mãn nguyện vì cô thực
hiện đc ước mơ của mình, nam chính yêu nữ
chính thật lòng, ngay từ đầu nữ chính đã biết người bạn học trước kia đã chết,
biết mẹ hợp đồng giữa mẹ cô và nam chính, nhưng cô lại yêu nam chính và dùng
tính cảm của mình cảm hóa nam chính.
Tôi lại khóc bởi tôi thấy đau, bao giờ tôi mới có đc cái kết
có hậu như trong phim
Tôi lại khóc bởi đó là cách duy nhất giúp tôi vượt qua!!!