Tôi lang thang trên đường một mình, cũng chẳng thể nói là lang thang được bởi đoạn đường đó chỉ vỏn vẹn 100m. Nhưng với tôi nó dài thật dài. Cả con người tôi nặng trĩu những suy nghĩ, 100m đó chất đầy những nỗi buồn vào lòng tôi, để mặc cho nước mắt rơi, măc kệ người đi đường, tôi đã quá mệt mỏi với việc che đậy xam xúc của mình. Giờ đây tôi chỉ muốn hét lên cho cả thế giới này biết tôi đang buồn, tôi đang khóc. 100m mà tôi có thể suy nghĩ tất cả những điều mà 20 năm qua tôi nghĩ.
Trời đêm gió và lạnh lắm, người đi đường thì nhiều nhưng tôi thì độc bước, giờ đây tôi cảm nhận được sự cô đơn trong lòng, tôi cần ai đó sẻ chia cùng tôi nỗi buồn không tên này – không có ai – không 1 ai bên tôi lúc này. Bạn bè tôi có đấy nhưng có mấy người hiểu được lòng tôi, ngoài mẹ ra chắc chẳng còn ai. Bạn bè tôi chỉ dành để chia sẻ niềm vui, bởi khi tôi buồn họ chỉ hỏi đúng 1 câu “ sao thế ? Làm sao mà buồn ?” – Nỗi buồn của tôi là nỗi buồn không tên, nó đén bất trợt, làm sao tôi có thể trả lời họ đây.
Những lúc tôi buồn tôi hay nghĩ về Mẹ về Nghĩa. Mẹ là động lực cho tôi cố gắng. Nghĩa là những niềm vui tôi cất trong tim, khi nghĩ về những điều Nghĩa làm cho tôi, tôi thấy mình vui hơn. Và tôi cố cất đi những nỗi đau Nghĩa dành cho tôi.
- Tôi có yêu Nghĩa không? – Có chứ tôi yêu nhiều hơn những gì tôi mong đợi.
- Nghĩa có yêu tôi không? – Có chứ ! Nhưng chỉ đử để gọi là yêu.
Tôi ghết bản thân mình ghê gớm. Tôi có thể lạnh lùng đạp lên ai đó cho bước chân mình vững chắc hơn. Tôi có thể mỉm cười trước nỗi đau của ai đó. Vậy mà tôi chẳng thể lạnh lùng với chính bản thân mình. Tôi chẳng thể hững hờ với những gì vây xung quanh tôi. Điều đó làm tôi mệt mỏi, rất mệt mỏi. Chúng cứ nối đuôi nhau đến chẳng bao giờ dừng cho tôi thở và thư giãn.
Tôi không sợ những thứ làm tôi mệt mỏi về thân xác, giớ hạn chịu đựng của tôi là vô hạn. Nhưng tôi lại rất sợ những thứ không có hình thù bủa vây tâm trí tôi. Mệt mỏi vè thể xác tôi có thể nghỉ ngơi và tôi có thể hồi phục ngay sau đó. Còn mệt mỏi về tâm trỉ chẳng thể nào đuổi nó ra khỏi đầu. nhưng
Lúc đó tôi chỉ biết nhốt mình trong thế giớ của tôi. Bạn bè tôi hay nói tôi bị trầm cảm, tôi nghĩ cũng có thể lắm chứ????
100m đi rồi cũng hết. Nỗi buồn đến rồi trước sau rồi cũng đi. Trời lạnh lòng tôi buồn chỉ có về thế giới của tôi, về phòng của tôi, tôi mới thấy dễ chịu. Nỗi buồn không thể biến mất, nhưng ở nơi thuốc về mình vẫn hơn là lang thang một mình ngoài đường
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét