Ngọc Domino

Ngọc Domino
eM luÔn đợI anH

Thứ Bảy, 19 tháng 2, 2011

Không Chỉ Có Tình Yêu

Bài viết này tôi viết dành tặng cho Phương với hi vọng em có thể mạnh mẽ vượt qua được nỗi đau của chính bản thân mình, vượt qua được cảm xúc từ trái tim. Có rất nhiều cái chờ Phương ở phía trước. Và Phương sẽ luôn luôn có những người bạn bên cạnh


                       *                                                             *

          Phương khom người trống gối, thở hổn hển, đưa tay quyệt mồ hôi trên trán, nhìn tốp người bỏ xa mình phía trước. Bất giác Phương tự hỏi “ mình trẻ hơn họ, sức khỏe có dư ( ít ra mình cũng từng là vận động viên, giờ là sinh viên năm hai trường đại học thể dục thể thao ) vậy thì cớ gì lại bị bỏ xa như vậy?”
          Phương + 1 balo + 1 nỗi đau => thế là đủ cho một chuyến du lịch khám phá cùng nhóm người xa lạ Phương quen trên diễn đàn. Khi tham guia chuyến đi này Phương đã phân vân, bởi một mình giữa những con người xa lạ ít nhất là một tuần. Nhưng giờ Phương lại thấy quyết định của mình là đúng, họ cũng là những người xa lạ nhung khi gặp nhau họ nhanh chóng trở nên thân thiết, có khi trở thành bạn bè. Còn những người trước kia là thân thiết thì giờ lại là xa lạ.
          Phương hít một hơi vươn vai, vặn lưng tự nhủ” phải tiến về phía trước…..go…go..go”
-         Nhanh lên Phương mọi người bỏ xa rồi kìa, em họ Rùa hả?- trưởng nhóm du lịc của Phương đấy
-         Ôi giật cả mình. Em cứ tưởng khỉ xuất hiện
Phương chạy lên bắt kịp trưởng nhóm
Hai năm trước
Là tân sinh viên, Phương bước vào trường với sự tự tin và nhiệt huyết. Phương khá xinh đẹp, nước da trắng ưa nhìn, Phương là mục tiêu của khá nhiều chàng trai trong trường. Nhưng có lẽ vì còn quá lặng lòng với tình yêu nhiều nước mắt khi ở nhà mà Phương hờ hững với bao lời tan tỉnh, để rồi sau đó bị gán cho cái mác “ chảnh”
Vào thời điểm đó có lẽ Phương không còn tin vào tình yêu và sự chân thành. Yêu đơn phương một người rồi trở thành người thế chân cho người khác. Điều đó làm Phương mất đi niềm tin, mất đi sự lạc quan.
Phương nghĩ rằng khó có thể rung động trước một ai đó, khó có thể chữa lành vết thương lòng. Nhưng rồi một lần nữa phương bị ngụ ngã bởi sự chân thành. Kẻ đó mang cái tên của “mưa”

Đẹp trai, gia đình giàu có, vẻ ngoài nam tính nhưng ngoan ngoãn.
Yêu Phương từ nhũng lần học chung giảng đường. Âm thầm quan sát, âm thầm quan tâm Phương không cần hồi đáp đén khi bị Phương phát hiện thì ngượng ngùng đến đáng yêu. Phương như vơi đi nỗi buồn khi trò chuyện cùng Vũ. Từ sự cảm mến Phương yêu lúc nào chả hay. Vũ xuất hiện như một món quà mà Phương không nghĩ đến. Phương vui , Phương nhưng , mọi người mừng cho Phương.
Nhưng rồi ông trời như muốn trêu đùa tình cảm của Phương, như muốn xát thêm muối vào vết thương chưa kịp lành. Bằng việc mối tình đầu của Vũ gọi điện cho Phương ( Vũ từng nói Phương là mối tình đầu của Vũ), Phương trở thành người thứ ba chen chân vào tình yêu, Phương ngục ngã thực sự ngục ngã! Không còn nơi nào để bấu víu. Những lời cô gái nói trái ngược với những gì Vũ đã từng nói,  mới có cơ hội nhìn rõ con người Vũ, nhưng vì quá yêu nên Phương dành cho Vũ sự lựa chọn.
Đàn ông vốn tham lam và ích kỉ, họ chỉ nghĩ đến những điều họ muốn, họ cần. Buông tay một ai cũng làm họ tiếc nuối, và suy nghĩ. Dù quyết định như thế nào thì cũng chỉ một trong hai mà thôi. Vũ chọn Phương, còn mối tình đầu ở nhà thì không hiểu Vũ giải quyết như thế nào? Có trời mới biết. Phương vui mừng vì sự lựa chọn của Vũ, điều đó làm Phương quên đimọi lỗi lầm, mọi tổn thương Vũ gây ra cho mình.
Phương lại chìm trong hạnh phúc nhỏ nhoi mà Vũ mang đến. Lúc trước mọi người vui mừng khi Phương đi bên cạnh Vũ, và nghĩ rằng Vũ sẽ làm Phương vui, Phương hạnh phúc nhưng dần dần khi Phương đi bên Vũ mọi người chỉ hi vong đừng có chuyện gì xảy ra nữa, bởi Vũ không giống như vẻ ngoài hiền lành, ngoan ngoãn. 21 tuổi nhưng Vũ chưa thể thoát khỏi vòng tay mẹ, gọi dạ bảo vâng, một thằng nhóc to xác. Và điều đó lại một lần nữa làm Phương đau. Mẹ Vũ không thích Phương dù chưa một lần nói chuyện, chưa một lần gặp mặt. Vũ bỏ rơi Phương. Và khi không thể chịu đựng được mỗi ngày đối mặt với Phương như hai người xa lạ Vụ lại mở lời “ come back into love”
Cứ thế Vũ dày vò trái tim Phương. Đến một lúc sức chịu đựng của Phương đã hết: Phương buông tay, Phương không thể yêu một người làm tổn thương Phương quá nhiều, khổng thể yêu một thằng nhóc to xác.
Phương khóc trên vai những người bạn, tìm nguồn an ủi, và tìm lại sự bình yên cho tình yêu. Nhưng bạn bè chỉ có thể san sẻ 1 phần nào đó. Mà Phương thì còn cả một khoảng trống rộng lớn trong lòng
“ trái tim chỉ có thể hàn gắn bởi trái tim



                                    *                        *                           *


           - Phương à ! mọi người trong đoàn đang thắc mắc Phương có phải họ Quy không mà sao đi chậm thế. – mọi người trong đoàn trêu Phương
Bây giờ thì Phương đã hiểu vì sao Phương hay tụt lại phía sau: bởi Phương cứ cố đeo nỗi buồn trên vai không muốn bỏ lại sau lưng, bởi Phương không có mục đích, Phương tham gia chuyến đi này bởi Phương không còn nơi nào để đi và bởi Phương không muốn hòa nhập. Phương cần phải thay đổi.
-                                 Đâu có đâu! Em đi chậm bởi mải tìm kiếm xem có chàng Tazan nào lưu lạc chốn này không?- Phương đáp lại lời treu đùa của mọi người.
-                                 Vậy có tìm được không?
-                                 Tazan thì em không thấy nhưng khỉ thì em thấy một con
-                                 Đâu khỉ đâu? Làm gì có khỉ thời này nữa? có khỉ thật không- mọi người mỗi người hỏi một câu
-                                 Khỉ đây chứ đâu! – Phương ôm bụng cười rồi chỉ anh chàng trưởng nhóm
Mọi người cười ồ cả lên, còn anh trưởng nhóm lúc này mặt  xanh là như con tắc kè. Phương kiếm bài chuồn trước đứng lại không có lợi “ khỉ xanh túm được thì ốm đòn chứ chẳng chơi.
              Kết thúc chuyến đi phương đã có đày đủ số điện thoại và mail của mọi người trong đoàn, cùng với lời hẹn để ngỏ “ năm sau nhóm mình đi tiếp”
            Phương thầm cảm ơn mọi người đã làm Phương hiểu trên dời này Phương không chỉ có một tình yêu của Vũ, mà Phương còn nhiều thứ khác lúc ở bên Vũ, Phương không nhận ra.
            Còn điều cuối cùng này nữa
                        “ Đau rốt cuộc cũng chỉ là một loại cảm xúc từ trái tim”

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét