HỒ CHÍ MINH Ngày 24/12/2010
Tự hỏi mình đang làm gì ở nơi này?
Toàn những người xa lạ. Đến cái con người là mục đích của chuyến đi này cũng xa lạ nốt.
Tôi đang hành hạ mình bởi điều gì? Vì tình yêu ư? Tôi không chắc chắn điều đó và tôi đang tìm câu trả lời.
Tôi có một cảm nhận mới về tình yêu, nó là cái gì đó khó nắm bắt, giống như bong bóng xà phòng, không thể lắm giữ, không thể nắm giữ không thể chạm tới. chẳng may chạm vào nó thì sẽ tan biến vào hư vô.
Đôi khi tôi không thể lắm bắt được cảm xúc của mình. Đối với tình yêu tôi thường hay yếu đuối. Thôi thì cứ coi như đây là một cách trả nợ. Trả nợ vì những điều trước đây tôi nhận. Trả nợ cuộc sống vì những điều tôi gây ra dù vô tình hay cố ý.
Tôi cũng coi đây là một trải nghiệm. Trải nghiệm về sức chịu đựng, về cách chế ngự những suy nghĩ khùng điên trong đầu, về con người thật trong tôi.
Quả vậy tôi làm điều đó quá tốt, tốt đến nỗi tôi cũng không thể ngờ. Và điều đó đặt ra cho tôi một câu hỏi lớn:
“ TÔI ƠI TÔI Ở ĐÂU? “
Merry Christmas
Merry Christmas
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét