Người ta thường nói tiền để dành, của để dành, chứ chẳng mấy ai nói người để dành cả.
Nhưng tôi, tôi lại để dành người, cụ thể là dành cho mình một người chồng. Tôi không yêu người ấy, nhưng ở người ấy hội tụ đầy đủ những phẩm chất làm chồng làm cha của các con tôi. Và thế là tôi nung nấu một ý nghĩ trong đầu sau này tôi sẽ lấy người ấy làm chồng. Dù biết rằng người ấy cũng có 1 người yêu thương bên cạnh, tôi không quan tâm đến điều đó, cái tôi quan tâm là sau này người ấy thuộc về ai chứ không phải bây giờ. Mà hiện tại tôi cũng không có ý định lấy chồng, nhanh nhất cũng phải 3 năm nữa.
Bố và mẹ tôi rất qúy người ấy, đặc biệt là bố tôi, bởi bố tôi và bố người ấy rất thân thiết. Bố tôi mong sao tôi và người ấy có thể bên nhau, và bố mẹ người ấy cũng mong có được người con dâu như tôi. Rất nhiều lần tôi nghe bố tôi và bố người ấy nói về chuyện hai chúng tôi, đa phần là tiếc vì cả tôi và người ấy điều đã có người thương trong lòng. Còn tôi và người ấy mỗi lần gặp nhau đều nói chuyện vui vẻ và thân thiết. Chính những lúc đó tôi nhận ra những phẩm chất tốt đẹp của người ấy, tôi nhớ có lần tôi nói với mẹ rằng người ấy không thể làm người yêu tôi nhưng làm chồng làm cha tôi thì không tệ. Mẹ tôi hỏi:- Thế còn thằng Nghĩa
- Con và Nghĩa vẫn ổn chỉ là sau này chưa biết thế nào? Với con trong hai người này lấy ai con cũng không tiếc nuối.
Rồi một ngày mẹ gọi điện báo cho tôi biết người ấy sắp lấy vợ, tôi chỉ cười và cái gì đó trong tôi tiếc nuối. Có lẽ tôi đã quá chủ quan tôi nghĩ còn quá sớm để tiến tới một quan hệ ràng buộc, tôi quên rằng với tôi thì sớm nhưng với người ấy thì không. Tôi cũng đã từng nghĩ đến phương án người ấy sẽ đi lấy vợ nhưng chỉ là lúc đó không nghĩ nổi trong lòng mình cũng nổi sóng.
Tết!
Gia đình tôi đến nhà người ấy ăn cơm, nhìn anh bên vợ sắp cưới, tôi ăn cơm cũng chẳng thấy ngon, có gì đó mất mát trong lòng. Tôi tự nhắc nhở mình rằng người ấy đã có bến đỗ phải vui và mừng cho người ấy, mình đâu có yêu.
Nhưng đâu đó trong tôi nói rằng “ thừa nhận đi ngươi đang phát điên vì ghen”
Tôi không thể hiểu nổi bản thân mình nghĩ gì cảm nhận những gì? Tôi có thể nói rằng tôi không yêu người ấy,có lẽ tại tôi ích kỷ, tại tôi hiếu thắng.
Nhưng dù sao tôi cũng mong người ấy đúng như những gì tôi nghĩ , để tôi có thể mỉm cười “rằng ít ra tôi không nhìn nhầm người”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét