Ngọc Domino

Ngọc Domino
eM luÔn đợI anH

Thứ Ba, 22 tháng 2, 2011

Trải Nghiệm Cà Phê


Trải Nghiệm Cà Phê

Nhắc tới cà phê tôi thường nghĩ ngay đến mùi thơm khó tả của vị cà phê, quyện vào mùi ngầy ngậy beo béo, của sữa cùng với không gian yên tĩnh hòa trong tiếng nhạc, với ánh điện hay ánh nến lung linh mờ ảo. Tôi cho rằng chỉ có như thế mới cản nhận được hết cái đặc sắc của cà phê, như thế mới là hưởng thụ, là thưởng thức. Thỉnh thoảng tôi cũng cà phê một mình với không gian và tiếng nhạc của riêng tôi.
Và tôi có một trải nghiệm rất khác với cà phê. Chưa từng nghĩ qua sẽ có lúc ngồi nhâm nhi ly cà phê trong buồng rửa tay của toa xe lửa. Một cách để cảm nhận rất khác về cà phê. Nếu có ai đó được ngồi trên nắp thùng rác, chân gác lên bồn rửa tay thì chắc sẽ có cảm giác không khác tôi là mấy.( Đừng hỏi tôi hình dạng khích thước bồn rửa tay như thế nào? Muốn biết nó như thế nào thì tự đi mà trải nghiệm. Mà cũng khoan thắc mắc là tại sao tôi không ngồi lên bồn rửa tay chân gác lên thùng rác bởi đơn giản là bồn rửa tay thì ướt, mà ngồi vào nó chả khác ngồi bô là mấy, hơn nữa tôi ngồi cách mà tôi thấy thoải mái nhất). Một ly nhựa với hai gói cà phê G7 hòa tan nghi ngút khói, trong khung cảnh pefect.
Nếu bình thương thì tôi đã chẳng bao giờ uống, nhưng hoàn cảnh đặc biệt nên tôi phá lệ. Công nhận cà phê ở hoàn cảnh đặc biệt thì cảm nhận cũng đặc biệt. vì ngột vị béo ngậy, hương cà phê tôi đều cảm nhận rất rõ, rõ hơn bất kì ly cà phê nào tôi từng uống ( không phải là ngon nhất mà là cảm nhận rõ nhất)  dù nó là cà phê hòa tan ( tôi thật điên rồ- I’M CRAZY)
Tàu vẫn chạy rập rình, cà phê cứ vơi dần. Tôi thấy đầu óc mình tỉnh táo” cũng phải tỉnh táo thôi phải đứng cả đêm mà”. Nếu có ai đó hỏi tôi tại sao trong lúc đó vẫn có thể nhâm nhi cà phê được thì tôi sẽ nói rằng “ vậy anh sẽ làm gì khi phải cắm rễ 9 tiếng đồng hồ, quên đi thùng rác, quên bồn rửa tay”
Nguyên nhân vì sao tôi được cảm nhậ điều lý thú đó thì phải come back từ sự thay đổi của tôi, hay nói một cách miễn cưỡng tôi bị ép vào khuôn khổ sinh viên gương mẫu do bàn tay “nhúng chàm” của thằng bạn bí thư trong lớp. Hihi thực ra nếu tôi không muốn thì nó có vác đại bác ra chĩa vào đầu tôi thì chưa chắc tôi đã đi. Nhưng tại tôi đang cần cái bận rộn của một hoc sinh gương mẫu nên tôi tyham gia tất tần tật cá hoạt động của lớp. Trong số các hoaatj động đó có văn nghệ, không phải hát đâu bởi tôi hát thì mọi người sẽ hét nên tôi múa cho chắc ăn. Xét ở góc độ xa xôi nào đó thì tôi cũng có năng khiếu. Và vì cái sự thể có năng khiếu đó mà đội múa cứ đi từ vòng ngoài vào vòng trong 1 cách nghiễm nhiên. Tôi đoaán ngoài cái sự thể có năng khiếu ra thì xét cho cùng ở 1 phương diện nào đó con gái võ mà múa thì đã gây cho người ta cảm giác tò mò, chứ đừng nói múa dân tộc dn gian hẳn hoi hì sẽ gây cho người ta điều ngạc nhiên lý thú. Và thay vì về từ hôm thứ tư thì tân thứ 7 mới được về.
Ga Yên Viên tối thứ 7 : đông đừng có hỏi. Hết vé . Tôi phải làm luật để lên tàu. Đó chính là nguyên nhân cho sự thể cà phê.
Trải nghiêm lý thú, nhưng cam đoan là sẽ không có lần thứ hai đâu.
P/s: Ly cà phê được một anh cao to, đẹp trai mời. Lúc đó vì được cà phê miễn phí sướng quá chỉ nói cảm ơn, quên không hỏi tên. Hì nhưng dù sao cũng chỉ là một người thoáng qua trong cuộc đời, có thể sẽ không bao giờ gặp lại.
Lúc xuống tàu, thằng anh ra đón kể lại sự thể cà phê cho nó nghe nó phán đúng một câu nghe mà muốn đạp nó xuống xe nhưng mà nó đang lái xe nên thôi . Nó nói “ Mày hâm mẹ rồi “ hix

1 nhận xét:

  1. Blog của bạn rất đẹp,
    Mời bạn ghé thăm Blog của m nhé

    (Download các bản VietSub MV, Perf ca nhạc của những nghệ sĩ, nhóm nhạc hàng đầu châu Á tại
    http://s2muzik.blogspot.com)

    Trả lờiXóa